Tôi đi học lái xe


Mấy năm gần đây, phong trào người người đi học lái xe ôtô trở nên rầm rộ hơn bao giờ hết. Người có xe và sắp có xe đã đành, cả những người chưa biết bao giờ có xe cũng hăng hái đi học.

Một trung tâm đào tạo lái xe tổ chức thi sát hạch cho thí sinh.
(LĐ) -
Các trung tâm đào tạo lái xe được thời nở rộ như nấm sau mưa. Nghề đào tạo lái xe bỗng trở thành nghề "hot". Cuốn theo cái guồng quay ấy, tôi cũng hào hứng đăng ký tham gia.
Vất vả, tốn kém, nhưng... vui
Sau một hồi mối lái và "gửi gắm", 4 chúng tôi lập thành một nhóm dưới sự hướng dẫn của một thầy có kinh nghiệm 25 năm trong nghề. Phàm đã là học thì sự học nào cũng vất vả. Nhưng học lái xe có cái vất vả riêng của nó, bởi nó liên quan trực tiếp đến sự an toàn tính mạng của người học và những người xung quanh.
Thế là suốt từ đầu hè đến chớm thu, bất kể nắng mưa, 2 buổi chiều thứ bảy, chủ nhật các tuần, chúng tôi dành trọn cho việc học lái. Những hôm trời Hà Nội đổ nóng 37 độ C, cả thầy cả trò cùng đẫm đìa mồ hôi quay cuồng với căn chỉnh đường, đánh lái, tăng tốc, giảm số...
Tùy theo từng trung tâm, mỗi khóa học như vậy kéo dài khoảng 3 tháng với học phí từ 7-8 triệu đồng. Số tiền này được nộp thẳng cho thầy theo hình thức tin tưởng nhau là chính, không cần biên lai (về sau lúc thi chứng chỉ, chúng tôi mới được ký vào biên lai nộp cho trung tâm là hơn 3 triệu đồng).
Ngoài khoản học phí cứng này, học sinh sẽ phải "bao" thầy khoản ăn uống, thuốc nước giữa giờ (nếu là học nửa ngày) hoặc là ăn trưa nếu học cả ngày hoặc những hôm đi dã ngoại. Mỗi thầy cũng có những cách dạy khác nhau, nhiều người sợ tốn xăng nên ít cho học sinh đi đường trường nhiều, chỉ quanh quẩn tập trong sa hình, cốt là thi được cái bằng. Thế nên mới có nhiều trường hợp thi đỗ 100 điểm tuyệt đối, nhưng vẫn không dám cầm lái ra đường.
Đến gần lúc thi, tốc độ học được đẩy nhanh tương xứng với mức độ đóng thêm tiền. Đó là lúc các trò phải bỏ tiền ra thuê xe gắn chíp điện tử để biết mình được bao nhiêu điểm, cần luyện thêm kỹ năng nào. Giá mỗi giờ thuê xe chip là 230.000 đồng, làm cô bạn cùng nhóm với tôi phải thốt lên: "Việt Nam đã có giá sữa cao nhất thế giới, chắc chắn giá thuê xe chip cũng phải đắt nhất thế giới". Tùy từng trình độ, có người chỉ cần luyện 2-3 giờ xe chip, nhưng có người chạy tới 10 tiếng mà lúc đi thi vẫn nơm nớp lo.
Tốn kém và vất vả, nhưng đi học lái xe cũng là thú vui. Bạn bè được tụ họp, trò chuyện, xả stress mà chúng tôi gọi đùa là "buôn dưa lê, bán dưa hấu". Thôi thì đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, thượng vàng hạ cám của bọn đàn bà lắm lời: Gièm pha đồng nghiệp, nói xấu hàng xóm, phàn nàn về chồng con... Nhưng đây cũng là dịp để chúng tôi học hỏi lẫn nhau được khối kinh nghiệm tốt mà cuộc sống bận rộn thường nhật khiến chúng tôi ít có dịp gặp nhau.
Mánh khóe thi cử
Đi học lái xe, tôi cũng vỡ vạc ra nhiều điều. Quanh việc thi cử cũng có khối chuyện bi hài. Đây chính là lúc những cụm từ mới như "chống trượt", "bao lái" xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Đối với lý thuyết - điều tối thiểu cần biết đối với mỗi lái xe - việc học cho hiểu, thuộc chẳng mấy khó khăn, nhưng nhiều người viện cớ này cớ nọ không học nổi nên mới sinh ra nạn "chống trượt" lý thuyết.
Giá cho mỗi lần "chống trượt" này từ 500.000-700.000 đồng. Thí sinh vẫn ngồi vào máy theo số báo danh, nhưng đã được "phím" sẵn nên chỉ việc làm những câu nào mà mình chắc chắn đúng, còn giám thị sẽ điền nốt những câu còn lại.
Với những ai tự nguyện, chăm chỉ học lý thuyết sẽ có ngay một tờ "mẹo" dài 3-4 trang giúp học vẹt đáp án như một cái máy mà không cần hiểu gì, nhiều khi không đọc hết cả đáp án. Chỉ cần thuộc những câu thần chú như "Tăng 1, giảm 2", "Sớm 1, muộn 2", "Máu 2, thở 1"... là có thể làm ngon lành những câu hỏi đó trong giây lát (tăng giảm số ôtô: Tăng - ý 1, giảm - ý 2; điều chỉnh đánh lửa: Sớm sang muộn - ý 1, muộn sang sớm - ý 2...).
Mỗi trung tâm thông thường có từ 14-20 xe gắn chíp để thí sinh thi trên sa hình. Nếu muốn chọn xe tốt, xe quen, giá thuê phải trả sẽ khoảng 200.000 đồng/xe. Nếu không, giám thị phân cho xe nào, thí sinh phải nhận xe đó. Tuy nhiên, nhiều đàn anh, đàn chị đi trước bày "mẹo", nếu giám thị gọi tên mình đúng vào xe "lởm khởm" thì hãy giả vờ chuồn đi vệ sinh để... nhường xe đó cho người tiếp theo.
Tất cả những ai vượt qua hai vòng thi lý thuyết và sa hình tiếp tục vượt nốt phần thi cuối cùng: Đi trên đường thực tế. Đây là vòng thi dễ nhất, nhưng để tránh gặp những rắc rối cuối cùng, nhiều thí sinh chọn giải pháp an toàn: "Bồi dưỡng" cho thầy 50.000 đồng tiền "trà nước"...
Sau 3 tháng khổ luyện, cuối cùng chúng tôi cũng hoan hỉ cầm tấm bằng trong tay với niềm tự hào nho nhỏ vì đã không phải dùng đến "mẹo", đến "chống trượt" hay "bao lái". Thế nhưng, chẳng hiểu sao, đến lúc cầm lái chiếc xe chạy ra phố lần đầu, rồi lần thứ hai, thứ ba, vẫn thấy mồ hôi túa ra như tắm, thần kinh căng thẳng như dây đàn.
Tệ hơn nữa, nhiều lúc đạp chân ga lại ra chân phanh và ngược lại. Hóa ra, ngồi lái có thầy bên cạnh vẫn khác hẳn cái cảm giác "một mình một ngựa" giữa dòng đường xuôi ngược thủ đô.
Thế mới thấu hiểu, vì sao dạo này lại lắm "xe điên" lộng hành giữa phố đến vậy?
Vân Anh