(ĐSCT) Thuê xe ôtô của các doanh nghiệp vận tải xong đem cầm cố lấy tiền tiêu xài không phải là chiêu thức lừa đảo chiếm đoạt tài sản mới. Thế nhưng, mới đây trên địa bàn thành phố lại tiếp tục xảy ra nhiều vụ việc tương tự. Điều đáng nói là tuy tính chất vụ việc hoàn toàn giống nhau nhưng cách xử lý, giải quyết vấn đề của các cơ quan chức năng lại hoàn toàn khác nhau. Chính điều này đã gây hoang mang cho người bị hại.
TRANH CHẤP DÂN SỰ?
Chị Đ.N.Q, chủ một doanh nghiệp kinh doanh vận tải, chuyên cho thuê xe ôtô ở quận 1, kể với chúng tôi: Ngày 10-4-2009, ông Bùi Ngọc Thìn (SN 1976, quê Quảng Ngãi) tự xưng là Phó giám đốc Công ty TNHH thương mại dịch vụ sản xuất An Phú (văn phòng đặt tại 26/3 đường Hoàng Kế Viêm, P12Q.Tân Bình) đến thuê của chị xe ôtô Toyota Innova BS: 50Z-4557. Họ ký với nhau hợp đồng số 03/310708/ TS-CTY, thời hạn hợp đồng từ 1-4-2009 đến 31-3-2010 với giá tiền thuê hàng tháng là 10 triệu đồng. Hàng tháng ông Thìn sẽ chuyển tiền thuê xe vào tài khoản của chị Q. ở Ngân hàng Vietcombank. Hợp đồng còn ghi rõ: Bên B (bên thuê xe) không được cầm cố, mua bán và chịu trách nhiệm dân sự, hình sự trong thời gian thuê. Mỗi tháng ông Thìn (bên B) phải giao xe để chị Q. bảo dưỡng. Một trong hai bên nếu muốn chấm dứt hợp đồng phải báo trước một tháng.
Hợp đồng thuê xe và con dấu, chữ ký do ông Thìn thực hiện
Sau hai tháng thuê xe, ông Thìn không trả tiền thuê cho chị Q. cũng không mang xe về công ty để bảo dưỡng. Chị Q. gọi điện thoại yêu cầu ông ta phải nghiêm túc thực hiện theo hợp đồng hai bên đã thỏa thuận nhưng ông Thìn không nghe điện thoại, cố tình tránh né.
Ngày 17-6-2009, chị Q. gửi văn bản thông báo cho phía công ty ông Thìn về việc vi phạm hợp đồng và yêu cầu chấm dứt hợp đồng. Ông Thìn hẹn chị Q. một tháng sau (tức ngày 17-7-2009) sẽ trả xe và thanh toán nợ. Đến hẹn, ông Thìn... lại hẹn thêm nhiều lần nữa. Nhưng những lời hẹn của ông chỉ là những lời hứa hão. Trước thái độ chây lì của ông Thìn, chị Q. đành tìm đến văn phòng công ty ông. Đó là một căn nhà cửa đóng then cài, không có dấu hiệu gì của một văn phòng công ty, lại còn đang treo bảng “bán nhà”. Hỏi thăm mọi người, chị được biết đây là nhà... mẹ vợ ông Thìn, bản thân ông Thìn đã về quê từ lâu. Biết gặp phải khách lừa, nhưng vì tài sản cho thuê khá lớn nên chị Q. tiếp tục nhẹ nhàng gọi điện cho ông Thìn với hy vọng sẽ lấy lại được xe. Chẳng ngờ ông Thìn giở giọng thách thức bảo chị có giỏi thì đi thưa công an. Đó là lần sau cùng chị liên lạc được với ông ta.
Văn phòng công ty của ông Thìn hoạt động như thế này đây!
Bất ngờ, ngày 9-10-2009 chị Q. nhận được điện thoại từ số máy 01286288875 của một phụ nữ tự xưng tên là Dung, nói đang giữ chiếc xe Innova của chị. Người này cho biết ông Thìn đã cầm chiếc xe cho bà với giá 200 triệu đồng. Nếu chị Q. muốn lấy xe lại thì mang số tiền trên đến đưa cho bà ta. Trước hành vi ngang ngược đó, chị Q. đã làm đơn tố cáo ông Bùi Ngọc Thìn đến Cơ quan cảnh sát điều tra Công an quận Tân Bình là nơi ông Thìn cư ngụ và làm việc. Thế nhưng nơi này lại cho rằng đây là... vụ tranh chấp dân sự, đề nghị chị đệ đơn sang tòa án để giải quyết cho đúng thẩm quyền. Vừa mất của vừa hoang mang, chị Q. ôm hồ sơ đi thẳng đến Báo CATP.
PHẠM LUẬT HÌNH SỰ
Thế nhưng cũng một vụ việc như thế, Công an quận Gò Vấp lại có cách giải quyết hoàn toàn khác. Theo trình bày của anh Trần Quốc Toản (SN 1964, ngụ P16Q. Gò Vấp) đầu tháng 11-2008 bà Hoàng Thị Minh Diễm đến nhà anh hỏi thuê chiếc Daewoo Chevrolet Captiva để đi lại trong thời gian nửa tháng với giá thuê 800.000 đồng/ngày. Khoảng năm ngày sau, bà Diễm quay lại gặp anh Toản tiếp tục thuê thêm hai ôtô Innova và Honda trong thời gian hai tháng. Nghĩ rằng công ty bà Diễm đang cần xe cho nhân viên đi giao dịch nên anh Toản tiếp tục cho bà Diễm thuê. Hai tháng sau bà Diễm đến thuê thêm hai ôtô. Tổng cộng trước sau bà Diễm thuê của anh Toản năm xe, đều có hợp đồng ký kết giữa hai bên. Hết thời hạn cho thuê xe, không thấy bóng dáng bà Diễm đâu, anh Toản đành tìm đến công ty bà Diễm để giải quyết công nợ khoảng 300 triệu đồng và lấy xe về. Đến địa chỉ ghi trên hợp đồng anh Toản thấy nhà cửa đóng then cài, không bóng dáng nhân viên nào. Hỏi người dân xung quanh, anh được biết công ty đã giải tán. Anh Toản gọi điện thoại cho bà Diễm thì bà này tắt máy. Không còn cách nào khác, anh Toản đành phải làm đơn gởi tới cơ quan công an. Công an quận Gò Vấp tiếp nhận hồ sơ, xác định đây là vụ lừa đảo nên giao Cơ quan cảnh sát điều tra Công an quận Gò Vấp thụ lý.
Sau gần 20 ngày tập trung điều tra vụ án, các trinh sát, điều tra viên tìm ra một số người đang sử dụng xe của anh Toản (nhờ trên xe anh Toản có gắn thiết bị định vị). Theo lời khai của những người này, những chiếc xe họ đang điều khiển đều do bà Diễm đem đến thế chấp cầm cố. Hiện Cơ quan cảnh sát điều tra Công an quận Gò Vấp đang tiếp tục điều tra và khởi tố vụ án. Hai vụ việc xảy ra tại Tân Bình và Gò Vấp hoàn toàn giống nhau về phương thức thủ đoạn. Để giải quyết vấn đề, Công an quận Gò Vấp đã thụ lý như một vụ án hình sự, rốt ráo điều tra và phá án thành công. Trong khi đó, Công an quận Tân Bình lại kết luận đây là vụ tranh chấp dân sự, đề nghị người bị hại chuyển hồ sơ sang tòa án để giải quyết làm chị Q. hoàn toàn không an tâm và thắc mắc?